[ĐV] XX đại hiệp cùng OO giáo chủ – Danmei

Chúc cả nhà năm mới vui vẻ nhé ^^

Đầu năm ăn chay cho nó thanh tịnh

Quà mừng năm mới của Sâu a~~~~

XX đại hiệp cùng OO giáo chủ – Chung Ý E Gia

Link CV Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đoản văn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[CV] Nhặt được tiểu hồ ly 5 Cm – ĐM

bản cv tung lên cho hủ nữ đõ, hay lắm nga *cười gian*

có ảnh minh họa *chảy nước miếng*. Vì bản này ta CV trực tiếp bên QT cop sang, lắm cái linh tinh ko biết sửa, thông cảm nhé. Đây là link xem ảnh + raw lun đó

http://www.11dream.net/read.php?tid-520334.html Tiếp tục đọc

Đăng tải tại Đoản văn CV | 3 phản hồi

[CV] Đoản văn

hé hé, thực ra toàn ĐM thôi, có mấy cái NT. Cái trang này hầu như toàn ĐM, cơ mà CV = lap khó nhắm nên ta làm bấy nhiu thui, chứ mà CV đống ĐM đấy mỏi tay ^^

nay thiên ta đau thắt lưng -ĐM

Hạnh phúc thời gian – NT

Thiếu niên anh hoa – NT

chồng bên ngoài… Theo hoài nghi đến xác nhận ba ngày tan nát cõi lòng trải qua – NT

Thích Bộ đầu cùng Cố tiên sinh Hậu Giang hồ cuộc sống -ĐM

Sáng tỏ tăng ca phí – ĐM

Dựng phu huyết lệ sử – ĐM

Ta muốn rời nhà cho thuê – ĐM

ta lau! Ca biến thành quần lót! – ĐM ( hé hé, ta thik nga~~~ đã xem qua, ai ed đi, rất thú vị)

Lão tử tiểu tình địch trẻ đau lão tử -ĐM

Link

Đăng tải tại Đoản văn CV | 3 phản hồi

[XQ] Chương 16

[Từ khi nào ta xui xẻo đến vậy]

Long Tử Thành một cước đá văng cửa , “Khuynh Thành. . .”

 

Oa, ông trời của ta, ngươi rốt cuộc cũng đã tới “Làm sao ngươi  hiện tại mới đến?” Bây giờ ở bên cạnh ngươi là an toàn nhất, bọn họ đều là kẻ điên.

 

“Không nghĩ tới, ngươi lợi hại như vậy.”

 

Ta dùng ánh mắt thập phần khinh bỉ ánh mắt nhìn Minh, “Là ngươi không được!”

 

Long Tử Thành lôi kéo tay của ta, “Ngươi trốn ở phía sau không làm sao chứ?”

 

Gật gật đầu, “Ta không sao ngươi nhìn xem.”

 

Tử Mịch cười lạnh nói “Xem ra không có chuyện của ta .” Chợt lại không thấy thân ảnh.

 

“Minh, mau thả tỷ tỷ ta ra!”

 

Minh dương dương tự đắc nói “Lấy người bên cạnh ngươi để đổi a.”

 

Long Tử Thành một thân sát khí, nghiến răng nghiến lợi nói “Ngươi đừng nằm mơ.”

 

“Ta đây cũng không dám cam đoan, tỷ tỷ ngươi sẽ tốt lắm nga!”

 

“Ngươi…”

 

Ta lấy giầy lên, hướng Minh ném qua, “Đừng có mà lòng tham không đáy !”

 

Minh khoát tay liền bắt được giầy, “Tiểu Thành Thành, đây là vật đính ước tặng ta sao?”

 

“Ngươi đừng tưởng ai cũng mê mình, tỷ không thích ngươi.”

 

“Minh, đừng khiến người ta ghê tởm. Mau thả tỷ tỷ của ta.”

 

“Ta đã nói rồi, lấy nàng để đổi!”

 

“Ta không phải là vật trao đổi của các ngươi! Mau đem Tử Quyên tỷ tỷ thả, bằng không ta cho ngươi thành đầu heo.”

 

“Không được, trừ phi đổi.”

 

Lệ rơi ~~o(>_<)o~~, tiện nhân! Từ khi nao ta xui xẻo như vậy!

 

[Phệ Hồn]

 

Ta kéo Long Tử Thành “Ngươi cảm thấy tỷ tỷ ngươi cùng ta ai quan trọng hơn?”

 

“Đều quan trọng.”

 

Những lời này ta nghe thật thoải mái, “Tiện nhân! ! ! Ta đổi.”

 

Long Tử Thành kéo tay của ta, vẻ mặt luyến tiếc.”Yên tâm đi! Hắn dám đối xử tệ với ta, ta sẽ quậy tung nhà hắn lên.”

 

“Ta không cần!”

 

Ta ngoắc ngoắc ngón tay “Ngươi lại đây.”

 

Long Tử Thành đi tới, ta thuận thế hôn hắn một cái.

 

Chờ Long Tử Thành phản ứng lại, Minh đã mang ta đi rồi.

 

“Khuynh Thành. . .”

 

——————————————————

 

Minh ôm ta, cười nói “Thu đội, về nhà.”

 

Triệu Cao thực bất mãn nói “Thiếu gia, vì sao phải mang theo nàng?”

 

Trừng mắt quát “Như thế nào? Không phục?”

 

Triệu Cao cong miệng lên, “Thiếu gia. . .”

 

“Được rồi, không nói nữa.”

 

“Ai làm vậy?”

 

“Im lặng, ta đi ngủ đây.” Cổ đột nhiên đau nhức, thảm, bị người ám hại.

 

Minh nhìn ta, “Được rồi ngủ đi, ngủ một giấc thì đến nhà .”

 

Lạc quỳ gối trước mặt Minh “Chủ tử, mọi việc đã chuẩn bị sắp xếp xong.”

 

“Tốt lắm. Thuốc đâu?”

 

Lạc đem một cái bình sứ đưa cho Minh, “Đây là độc y làm ‘Phệ Hồn ‘.”

 

“Hiệu quả chứ?”

 

“Người ăn vào sẽ quên hết mọi thứ, đồng nghĩa với Trọng sinh.”

 

Minh gật gật đầu “Tốt lắm.”

 

Minh lấy thuốc ra nhét vào trong miệng của ta, dùng nội lực đem thuốc đưa đến vào trong bụng.

 

[Đối với trò này không có hứng thú.]

 

Mơ mơ màng màng hơn nữa tựa như vừa rồi có động đất, lại  ngất. . .

 

“A ——” tỉnh ngủ .

 

Có ai lôi kéo móng vuốt của ta, cúi đầu nhìn. . . Người kia là ai nha? Tốt và xấu nha. ( Yêu Yêu lệ rơi: đây là cái gì thẩm mỹ quan a? Khuynh Thành: vẫn là Khuynh Quốc soái. Yêu Yêu: như vậy cái đại suất ca, ngươi là người ta tốt và xấu! Chẳng lẽ là ta mỹ nam viết hơn, thẩm mỹ có vấn đề? )

 

“Khuynh Thành, ngươi tỉnh rồi?”

 

“Ngươi là ai nha? Tốt và xấu nha.”

 

Minh buồn bực, hắn nhìn tốt như vậy nữ nhân này dám nói hắn bộ dạng xấu “Ta là tướng công của ngươi.”

 

Tướng công. . .”Ngươi đang ở đây chơi mạt chược a?”

 

“Cái gì. . . Chơi mạt chược? Vậy là cái gì?” Mạt trượt, đó là thần mã hay là đồ vật gì?

 

Người này lại xấu vừa nát. Ngay cả mạt trượt cũng không biết, “Ngươi ở nông thôn tới? Hay là ngươi là thiếu não?”

 

“A. . . Cái gì kia?” Minh hoàn toàn phục nàng “Ta là phu quân ngươi.”

 

Phu quân? Cái này như là danh xưng thời cổ đại, đó không phải là. . . Chồng? Ta khi nào thì lập gia đình vậy? Ta còn là cô gái vị thành niên.

 

“Ngươi gạt ta, ta mới 15 tuổi làm sao có thể lập gia đình. Ngươi là lừa gạt buôn bán cô gái vị thành niên ?”

 

Minh hết chỗ nói rồi, nữ nhân này nói chuyện có thể đem hắn tức chết rồi. Thật không biết hắn rốt cuộc nàng bị làm sao?

 

Ta lôi kéo quần áo Minh. . . Di, trang phục cổ? Quay phim a? Đối với trò này không có hứng thú.

[Trừ phi ta thiếu não cộng thêm não thiếu sắt]

 

“Khuynh Thành, ngay cả phu quân ngươi cũng quên sao?” Minh đáng thương nhìn ta, liền giống như trước đây nhà của ta nuôi Tiểu Bạch ( Tiểu Bạch: con chó nhỏ may mắn ).

 

“Các ngươi đang quay phim?” Vì sao ta không thấy đạo diễn bọn hắn đâu?

 

Minh một tay đặt ở ta trên trán “Không có phát sốt a! Khuynh Thành ngươi làm sao vậy?”

 

Buồn bực. . .”Nơi này là chỗ nào? Ta phải về nhà!”

 

“Khuynh Thành nơi này là Tử Vân sơn trang a. Nhà ngươi cách đây rất xa a! Ngươi muốn người nhà ngươi sao?”

 

⊙﹏⊙b hãn, chẳng lẽ ta như trong truyền thuyết xuyên không? Ta không “Quá may mắn” như vậy chứ!

 

“Ta đây thật sự lập gia đình?” Ta thật là khóc không ra nước mắt . . .

 

“Ân! Là Khuynh Thành ngươi bức vi phu lấy ngươi.” ( Yêu Yêu: oa, ngươi rất không biết xấu hổ , là ngươi bức biết không. Minh: hắc hắc, dù sao nàng đã quên. Khuynh Thành: nói! ! ! Ngươi dấu diếm ta cái gì? )

 

Ta có bá đạo như vậy sao?

 

Trả lời: không có khả năng, hắn không đáp ứng lấy ngươi nhiều nhất ngươi đem hắn thiến. . . Người trả lời Yêu Yêu đã bị tha đi.

 

“Đúng… . Phải . . Ta bức ngươi lấy ta? Không thể nào đâu! Ngươi xấu như vậy.”

 

Minh hiện tại rất muốn đánh nàng  PP, nàng nói tất cả bao nhiêu lần bọ dạng hắn xấu, nhẫn nại của nam nhân là có hạn.

 

“Ngươi đã quên ngươi yêu ta nhiều như thế nào sao?”

 

Phi. . . Yêu ngươi, thật là xấu “Ta chỉ nhớ rõ ngươi thật xấu, lấy thẩm mỹ của ta, không thể  yêu thích ngươi. Trừ phi,,, ”

 

Minh kích động hỏi “Trừ phi cái gì?”

 

“Trừ phi ta thiếu não cộng thêm não thiếu sắt.”

 

[Hoàng đế không phải kêu ‘Trẫm’ sao?]

 

Minh trừng mắt nhìn ta, giống như rất muốn bóp chết ta vậy.

 

“Ta đói bụng. . .”

 

Minh cong lên miệng, vẻ mặt “Ta là nô lệ” bộ dạng “Đã biết!”

 

“Triệu Cao, chuẩn bị đồ.” Minh đối với bên ngoài quát.

 

Triệu Cao. . . Hay là ta xuyên qua đến triều đại Tần Thủy Hoàng?

 

“Nơi này là triều đại gì?”

 

“Đại Minh triều. Có việc gì sao?”

 

⊙﹏⊙b hãn, Đại Minh. . . Không phải Tần triều. . . Sau đó chính là Đường Tống nguyên Minh Thanh sao? ( Yêu Yêu: ngươi không học qua lịch sử sao? Khuynh Thành: đi học lái phi cơ đã. . . Yêu Yêu: BS(Bullshit, nhảm nhí,cứt bò) ngươi. Khuynh thành: đi qua một bên. )

 

“Không. . . Không. . . Không có gì, chính là cảm thấy có chút kỳ quái. Đương triều hoàng đế là ai?” Đừng nói cho ta là Doanh Chính, bằng không ta sẽ làm ngươi đau đấy.

 

Minh cảnh giác hỏi “Làm sao ngươi  lại hỏi hoàng đế nha?”

 

“Ta tò mò, nói nói hoàng đế là ai?” Có lẽ thật là Doanh Chính.

 

Minh đáng thương nói “Chẳng lẽ ngươi thích hoàng đế?”

 

Hãn, ta chưa thấy qua hắn, làm sao có thể thích hắn. Cũng không phải nhất kiến chung tình.

 

“Dẹp, ai thích hoàng đế nha! Mau nói cho ta biết hoàng đế gọi là gì?”

 

“Hoàng đế không phải kêu ‘Trẫm’ sao?” Minh vẻ mặt ngu ngốc nhìn ta.

 

Hắn thật là dám đem ta trở thành ngu ngốc hoặc là người già si ngốc “Ta nói tên hoàng đế ! ! !”

 

 

 

Đăng tải tại Xuyên qua thành tuyệt sắc hoàng hậu, hoàng thượng cười với tỷ một cái | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[XQ] Chương 15

 

[Nam nhân thật sự rất đáng giận!]

 

“Xí, đừng tự kỷ như vậy, tỷ ngươi cần đi ngủ.” Đi trở về phòng nằm trên giường, ngủ ——

 

Long Tử Quyên che ở phía trước Minh “Mỹ nam, cùng ta nói chuyện nhé.”

 

Minh hắc tuyến. . . Nữ nhân này thật phiền phức! ! !

 

“Cô nương, làm phiền cô một chút, ta muốn đi nghỉ ngơi.” Minh bất đắc dĩ nói.

 

Long Tử Quyên ánh mắt nhìn chằm chằm Minh, “Ta sẽđưa ngươi đi!”

 

“. . .” Triệu Cao hết chỗ nói rồi, sao lại có nữ nhân mặt dày không biết xấu hổ chứ! ( Yêu Yêu: bởi vì cái gọi là cây không có bì hẳn phải chết không thể nghi ngờ, người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch. Khuynh Thành: hắc hắc, tác giả lần này ngươi thật sự nói thứ tiếng người. Yêu Yêu hắc tuyến, chẳng nhẽ ta trước kia nói tiếng đúng thần thoại? ( bệnh thần kinh nói một mình)) )

 

Minh đi trở về phòng “Cô nương đi thong thả.”

 

Long Tử Quyên chu môi, một chút phong độ thân thiện cũng không có. Vẫn là Khuynh Quốc tốt hơn, không nhớ ngươi .

 

“Tỷ, ngươi làm gì đó?”

 

Long Tử Quyên hắc tuyến “Gặp mỹ nam tử, nhưng hắn lại không thích ta.”

 

“Ha ha, đáng đời ngươi. Vậy mà ngươi còn nói ta!”

 

Long Tử Quyên khinh bỉ nhìn Long Tử Thành nói “Ngươi có phải đệ đệ của ta hay không nha? Cũng không giúp ta.”

 

Long Tử Thành liếc mắt, sau đó đi ra. Long Tử Quyên giậm chân kêu nói “Nam nhân thật sự rất đáng giận!”

 

Minh ngồi ở trong phòng nói “Lạc, ngươi đi điều tra xem người đàn bà nói chuyện cùng ta hôm nay là ai.”

 

“Thuộc hạ tuân mệnh.” Nói xong, nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

 

[Hoàng đế Đại Minh cũng tới]

 

Triệu Cao chen miệng nói “Thiếu gia hình như cảm thấy hứng thú với cô gái kia?”

 

Minh cười cười nói “Có thể nói là thái giám thật đúng là lợi hại.”

 

Triệu Cao rất không thích, nữ nhân kia rất đáng giận, dám lấy mình ra làm trò cười trước mặt mọi người nói mình là thái giám. ( Yêu Yêu ngoáy ngoáy lỗ mũi: ngươi chính là thái giám. Khuynh Thành cười trộm nói : không có JJ(tiểu đệ đệ). Triệu Cao xuất ra đao đuổi theo Khuynh Thành: tiện nhân, ta muốn chém chết ngươi. )

 

“Có thể nói người biết ngươi là thái giám nhất định không đơn giản, chẳng lẽ là…” Minh bỗng trở nên lạnh lùng nở nụ cười.”Muốn chơi đùa một chút.”

 

Triệu Cao vẻ mặt nghi hoặc nhìn Minh, đi theo chủ tử lâu như vậy cũng đoán không ra tâm tình chủ tử.

 

Lạc điều tra còn liền bay tiến vào “Chủ tử, đã điều tra ra .”

 

“Nói.”

 

“Nữ nhân cùng chủ tử tranh cãi ầm ĩ hôm nay gọi là Lăng Khuynh Thành, nhà ở Tử Thành, trong nhà có cha mẹ cùng ca ca. Mà nữ nhân bên cạnh kia là công chúa duy nhất Đại Minh triều.”

 

Minh cười nhạt một chút, xem ra hắn đoán không có sai.

 

“Còn có một vị nam tử đi theo các nàng. . .”

 

“Là  ai?”

 

“Đại Minh hoàng đế.”

 

“Ha ha.” Thật là thú vị, ta đi dạo thế mà lại gặp được hoàng đế.

 

“Chủ tử có phải ra tay?” Lạc nghi hoặc nhìn Minh.

 

Nghĩ đến nữ nhân Khuynh Thành kia, “Ha ha, như thế nào có thể không ra tay.”

 

“Thuộc hạ đã biết.” Lạc bay ra ngoài.

 

Triệu Cao nhìn chằm chằm chủ tử cười lạnh như vậy, trong lòng căng thẳng phát lạnh.

 

[Sớm biết thế đã đi học mặc quần áo như thế nào!

 

 

Long Tử Quyên cong miệng lên “Khuynh Thành muội muội, nam nhân chết tiệt cũng không  thèm để ý tới ta.”

 

Chết. . . nam nhân chết tiệt? Không phải mỹ nam kia sao?

 

“Làm sao vậy? Vừa mới bắt đầu không phải mỹ nam sao?” Ta vẻ mặt âm hiểm cười nói.

 

“Hừm hừ!” Long Tử Quyên trừng mắt ta.

 

“Hắc hắc, đừng như vậy. Đến uống một ngụm trà.” Ta đưa chén trà cho Long Tử Quyên, thuận tiện đặt ở trước mặt nàng.

 

Long Tử Quyên tức giận đem một ly trà uống vào tròn bụng, “Phốc —— ”

 

Nàng thực chuẩn xác đem trà phun lên trên người của ta. . .

 

Long Tử Quyên vẻ mặt giả cười nói “Chết. . . Thực xin lỗi.”

 

Buồn bực “Lại phải thay quần áo. . .” Trừng mắt nhìn Long Tử Quyên nói “Ngươi không ra đi?”

 

“Hắc hắc, có mỹ nhân thay quần áo. . . Tỷ đương nhiên muốn xem!” Long Tử Quyên nụ cười dâm đãng, hận không thể để nước miếng đi ra.

 

“Vừa rồi ngươi không phải đã nhìn rồi sao? Đi ra ngoài cho ta!” Lão hổ không phát uy ngươi cho ta là mèo mà.

 

Long Tử Quyên làm cái biểu tình thực an tĩnh, cực không tình nguyện tiêu sái đi ra ngoài.

 

Long Tử Quyên vừa đi ra đi “Tại sao đầu choáng váng như vậy a? Chẳng lẽ là bị cảm?” Nói xong cũng té xuống.

 

Lạc ôm Long Tử Quyên rồi rời đi.

 

“Trong đời xui xẻo nhất chính là ta không có ai giúp lại thành người què, tiếp tục quay đầu thắt dải lưng.”

 

Lạc bò tới dưới sàng thiếu chút nữa bật cười, cô gái này rất kì lạ.

 

Thở dài “Quần áo này mặc như thế nào a?” Sớm biết thế đã đi học mặc quần áo như thế nào!

 

[Có phải hắn xui xẻo quá mức không?]

 

Lạc bắt đầu ở dưới giường buồn bực, chẳng nhẽ mê dược vô dụng sao? Chẳng lẽ nàng không có uống trà?

 

Tử Mịch nhìn thấy nữ nhân nào đó đang cởi quần áo đùa giỡn, “Ha ha, không thể tưởng được ngươi còn có lúc đáng yêu như thế!”

 

Ngẩng đầu nhìn lại, “Tử Mịch?”

 

Tiến lên, nổi giận trừng mắt “Trả cho ta mứt quả ghim thành xâu —— ”

 

Tử Mịch cầm lấy tay của ta “Nữ nhân ngốc, sao giờ còn tính toán chuyện đó.”

 

Ta lấy tay vuốt cái mặt của hắn. . . Này mặt nam nhân này chăm sóc thật tốt nha!”Vậy ngươi trêu chọc tỷ tính sao?”

 

Tử Mịch cầm lấy tay của ta nói “Chẳng lẽ ngươi muốn trêu chọc lại ta?”

 

Cười lạnh “Như vậy tỷ không phải lỗ vốn sao.”

 

Lạc hoàn toàn buồn bực, lúc này còn có người tới đây tán tỉnh.

 

“Đúng ta mệt , nữ nhân ngốc. Cho bản tôn, bản tôn cũng sẽ không cần.”

 

Xí, ngươi cho là ngươi soái đến làm cho người khác phát điên sao?

 

“Hừ, sẽ không cho ai ! Ngươi nói đúng không?” Ta một tay nâng đầu Tử Mịch lên, “Hắc hắc, bộ dạng. . . Còn có thể!”

 

“Nữ nhân, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?”

 

Ta tiến đến gần mặt của hắn, “Biết. Tỷ, chỉ là muốn đùa giỡn ngươi một chút.”

 

Lạc hỏng mất, hắn cũng không muốn ở trong này làm bóng đèn. Chết tiệt, sớm biết thế này hắn sẽ không tới!

 

Ta hôn Tử Mịch.

 

Lạc nằm trên mặt đất khóc không ra nước mắt, chẳng đôi này muốn lên diễn trên giường? Có phải hắn xui xẻo quá mức không?

 

[Ta là tới chơi!]

 

Minh hoàn toàn buồn bực, nữ nhân này sao lại cùng Tử Mịch ở cùng một chỗ? Xem ra sau này hắn không biết sẽ có bao nhiêu tình địch.

 

“Tử Mịch, ngươi đã thân qua bao nhiêu nữ nhân rồi a? Kỹ thuật thật tốt.” Ta tiếp tục dâm đãng cười.

 

“Tử Mịch không biết bị bao nhiêu nữ nhân truy đuổi đây.” Minh ngồi ở trên cửa sổ cười tà.

 

Tử Mịch cười nhạo nói “Không biết ai bị nữ nhân đuổi theo mỗi ngày.”

 

Sùng bái a!”Hai người các ngươi quan hệ thật tốt.”

 

Minh đi đến trước mặt ta nói “Tiểu Thành Thành muốn làm người của ta không?”

 

“. . .” Tỷ không nói gì, còn tiểu Thành Thành. Ta thật sự sợ ta sẽ cho hắn một quyền.

 

Tử Mịch lắc đầu trừng mắt nhìn Minh nói “Nàng chính là hoàng hậu tương lai.”

 

“Câm miệng, tỷ là bị con heo kia uy hiếp mới đáp ứng.” Ta cũng không phải là nữ nhân ham vinh hoa phú quý, ta một chút cũng không xấu.

 

“Thấy không? Tiểu Thành Thành đang giải thích với ta nha.”

 

“Minh, ngươi có thể ghê tởm hơn một chút không?”

 

Oa! Chẳng lẽ hai người kia bắt đầu đánh nhau? Ta tìm một chỗ ẩn núp đi. Nhìn đông nhìn tây,  không có nơi nào có thể trốn a?

 

Đúng rồi, dưới sàng. . .

 

Dọa người “Ngươi là ai nha? Ngươi làm gì dưới giường của ta?”

 

Lạc buồn bực, có ai làm nhiệm vụ xui xẻo như hắn không vậy. . .

 

“Ngươi là ai? Thản bạch tòng khoan, kháng cự tòng nghiêm.” ( thẳng thắn trung thực sẽ đc khoan dung, tha thứ, kháng cự sẽ…biết tay =)))

 

Lạc lệ rơi ~~o(>_<)o ~~ “Ta là tới chơiđùa!”

 

A? Đến phòng của ta là tới chơi?

 

Ta rất sợ đó a! Ai tới cứu cứu ta nha? Cứu được ta ta sẽ gả nha

 

“Danh tính, địa chỉ gia đình.”

 

“Lạc, nhà ở. . . Ta vì sao phải nghe lời ngươi nói?” Lạc lệ rơi ~~o(>_<)o ~~, chính mình khi nào ngoan ngoãn nghe lời vậy?

 

“Tiểu tử, nói hay không? Không nói đem ngươi ném đến thanh lâu đi!” Ta uy hiếp Lạc nói.

 

Lạc giơ tay đầu hàng “Nhà ở Tuyết Thành.”

 

Nga ~ “Được rồi, không nên cử động. Hai người kia muốn động thủ, chúng ta xem cuộc vui là tốt rồi.”

 

Van ngươi, người kia hình như là chủ tử của hắn.

 

Tử Mịch hung tợn nói “Đây là việc của bản tôn, ngươi không nên nhúng tay vào.”

 

Minh cười ha ha nói “Ngươi cho rằng có thể sao? Ta đối nữ nhân kia có cảm giác.”

 

“Ngươi dám đối với nàng động thủ.”

 

“Chỉ bằng ngươi sao? Ha ha —— ”

 

Được rồi nha, không đánh nhau ta sẽ đi ngủ.

 

“Đừng quên còn có Long Tử Thành.”

 

Minh cười nhạo nói “Ngươi sợ hắn? Ngươi rất sợ hắn?”

 

Tử Mịch trừng mắt nhìn Minh, trong mắt thiêu đốt lên hừng hực lửa giận “Minh, không muốn chết ở chỗ này đừng tới chọc giận ta.”

 

Minh chụp vỗ ngực, giả bộ làm “Điềm đạm đáng yêu” bộ dạng “Ta rất sợ đó a! Ai tới cứu cứu ta nha? Cứu được ta ta sẽ gả nha.”

 

“Phốc ——” tuyệt đối là nội thương, Minh cũng quá trào tiếu đi!

 

“Ha ha ——” thực xin lỗi, tỷ nhịn không nổi.

 

“Tiểu Thành Thành, làm sao ngươi  có thể cười ta như vậy?”

 

Từ dưới sàng bò đi ra, “Ha ha —— Minh, ngươi không đi làm tiếu tinh thật là rất đáng tiếc.”

 

——————————————————————————————

Đăng tải tại Xuyên qua thành tuyệt sắc hoàng hậu, hoàng thượng cười với tỷ một cái | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Here!!! See!

He he, các t/y, trước khi đi học ta cố ed đc mấy chap. Bây h ta sẽ chuẩn bị mùng 4 lên đường, pp các t/y. Khi nào ta về nhà sẽ cố ed cho hoàn cái bộ XQ kia, dù gì cũng có vẻ là dễ ed + ngắn nên ta sẽ cố.

Hẹn gặp ai cùng trường dưới HN nhé ♥♥♥

Sâu iu vấu!                                                                                                     K49, Nhà H, VCU

Đăng tải tại Khác | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[XQ] Chương 14

[Nếu ngươi không gả thật sự không ai muốn]

 

“Không có việc gì là tốt rồi.”

 

Làm sao có thể không có việc gì, tỷ cho các ngươi xem hết rồi. . .

 

“Ngài còn có việc?” Không có việc gì thì cút đi cho tỷ.

 

“Có, muốn nhìn ngươi một chút.”

 

Ngươi không phải trời Thiên Đô đang nhìn àh, còn muốn xem như thế nào nữa? Ta sợ ngươi khiếu thẩm mỹ sẽ hỏng luốn đó.

 

“Ngươi không phải mới vừa nhìn sao? Còn xem?” Ngươi muốn nhìn tỷ trần truồng? Vẫn là *** vũ?

 

“Muốn nhìn ngươi nhiều hơn, không được sao?”

 

“Mau quay về phòng ngủ cho ta, đừng có nói nhảm nữa. . . Đi mà xem đậu hủ.” Cẩn thận tý nữa tỷ sẽ đem ngươi kéo vào vào phòng cường bạo.

(=]]]]]] Cái này phải xem lại àh nha)

“Được rồi, ta đã biết. Ngươi hôn ta một cái ta về phòng ngủ.” Long Tử Thành rất không tự trọng nói.

 

Cái gì. . . Còn đòi chiếm tiện nghi của tỷ. Ngươi không phải người, mà là siêu nhân.

 

“Cút —— ”

 

“Được, ta đi đây. . .” Ngươi đi đâu có liên quan gì tới ta? Ngươi đi rồi thế giới này liền an tĩnh.

 

O(∩_∩)O ha ha ~ rốt cục có thể ngủ. . . .

 

Tử Mịch đứng ở trên xà nhà cười lạnh nói “Thật sự là buồn cười? Tại sao có nữ nhân có thể đần như vậy.” Sau đó phi thân rời đi.

 

Long Tử Quyên nhìn thấy đệ đệ của mình, lắc đầu “Ngươi thật là kém, thân là một vị đế vương, ngay cả nữ nhân mình thích cũng không đối phó được. Ngươi thật thất bại!”

 

Long Tử Thành khó chịu nói “Không biết ai thích Khuynh Quốc cũng không dám nói ra khỏi miệng.”

 

“Tiểu tử, ngươi ngươi đi chết đi, ai nói ta thích hắn vậy?”

 

Long Tử Thành bi ai nói “Ngươi sắp 21 tuổi, nếu ngươi không gả thật sự không ai muốn .”

 

[Thật sự là làm cho nữ nhân hâm mộ, nam nhân điên cuồng]

 

Long Tử Quyên trừng mắt Long Tử Thành “Ta có đệ đệ như ngươi thật sự hỏng nửa đời người.”

 

Long Tử Thành nhìn ánh trăng, hiện ra chút cô đơn, ai lại biết đế vương đau?

 

Long Tử Quyên vỗ vỗ Long Tử Thành nói “Tiểu tử, ngươi đừng mặc niệm trước mặt ta, ta chưa có chết.”

 

Tàn nhẫn, ngươi quấy rầy mỗ nam tâm tình, có biết không?

 

Ngày hôm sau. . .

 

Long Tử Quyên một cước đá văng cửa ( Yêu Yêu thở dài trạng: cảm tình này thật không phải là cửa nhà ngươi. )

 

Chỉ thấy nữ nhân nào đó còn ở trên giường lại đi hẹn hò cùng Chu công, trên mặt còn chút tươi cười.

 

“Khuynh Quốc muội muội rời giường.” Long Tử Quyên cố hết sức khách khí nói.

 

Xoay người, tiếp tục ngủ.

 

Long Tử Quyên tung chăn lên, sau đó lại nói “Trời ạh, không ngờ buổi tối ngươi ngủ lại ngủ trần.”

 

“Phiền chết, ta còn chưa ngủ đủ đâu. Cần gì giữa trưa gọi ta dậy sau.”

 

Giả cười, “Được được. Ngươi không biết hiện tại cần trở lại kinh thành sao?”

 

Che đầu “Ta chỉ nghe qua Bắc Kinh, chưa từng nghe qua kinh thành.”

 

“Đứng lên cho ta, bằng không ta nhường cho Long Tử Thành tới gọi ngươi, dù sao trên người ngươi không có gì, cho hắn xem không tồi.”

 

Cái gì? Người nào đó ở trên giường lập tức đứng lên “Không cần phiền như vậy! ! !”

 

Không tình nguyện mặc xong quần áo, tóc. . . Loạn giống tổ quạ. Quên đi, chải qua là được.

 

Long Tử Quyên vẻ mặt chảy nước miếng nói “Khuynh Thành, thân hình của ngươi thật đẹp nha, thật sự là làm cho nữ nhân hâm mộ, nam nhân điên cuồng.”

 

Đừng làm ta sởn gai ốc, chẳng lẽ ngươi không phải nữ nhân?

 

[Trong mắt người yêu ai cũng là Tây Thi]

 

“Ngươi còn muốn nói sao?” Ta mặt đầyhắc tuyến nhìn lên Long Tử Quyên.

 

Long Tử Quyên xem ta nói “Sao ngươi  không chải tóc?”

 

Hắc tuyến “Cái đó cũng hỏi, ta không biết.”

 

Long Tử Quyên lắc đầu nói “Ngươi còn muốn câu dẫn nhiều nam nhân? Ngươi có biết hay không, ngươi như vậy thật hấp dẫn ! Thật hận mẹ ta không sinh ra ta xinh đẹp như vậy.”

 

Hắc tuyến, ngươi lớn lên xinh đẹp như vậy còn muốn làm thương tâm bao nhiêu người nữa hả?

 

Được rồi, ngươi từ từ tưởng tượng. Ta đi ăn cơm. . .

 

Mới vừa xuống lầu, một đám ngu ngốc dùng ánh mắt sắc lém nhìn ta. Này, tỷ đang khó chịu. Ai chọc ta, ta đánh!

 

Long Tử Thành dùng ánh mắt kinh diễm ánh mắt nhìn ta. Đừng nhìn ta như vậy, ta không có đi Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ.

 

“Ăn cơm đi, nhìn cái gì a?”

 

Đột nhiên một đám người phong trần mệt mỏi đi đến, xem như vậy vẫn còn khoẻ!

 

Ta tiếp tục ăn cơm, chẳng liên quan đến ta.

 

5 phút lúc sau, Long Tử Thành lại kinh ngạc “Khuynh Thành, ngươi hình như rất đói bụng.”

 

“Ừ, ai kêu ngươi sớm như vậy đã gọi ta, hại ta thèm ăn nhiều, béo lên ta sẽ chém chết ngươi.”

 

“Ngươi béo lên cũng được mà.”

 

Hãn, trong mắt người yêu ai cũng là Tây Thi.

Hắc hắc, quay về trên lầu tới phòng ngủ. . . ( Yêu Yêu lắc đầu: nữ chủ của ta thật lười a! Đã ăn xong mà vẫn muốn ngủ. Khuynh Thành ở trên giường: hắc hắc, tác giả. Ngươi còn không phải như vậy, không có việc gì sẽ không ăn điểm tâm. Một khi ngủ nằm ngủ đến giữa trưa mười hai giờ. Yêu Yêu: Cút. . . )

 

[Nhìn mỹ nam không có tội]

 

“Thiếu gia, hôm nay sao lại nghỉ ngơi ở chỗ này?” Một người thoạt nhìn thành thật trung hậu nói.

 

“Ngươi có ý kiến?”

 

“Tuyệt đối không có ”

 

“Thông —— ”

 

Buồn bực. . . Vừa định trở về phòng đã đụng vào người!

 

“Ngươi. . .”

 

“Cái đầu của ngươi.” Hôm nay tâm tình tỷ không tốt, không muốn chết liền tránh qua một bên.

 

“Càn rỡ!”

 

Càn rỡ? Ngươi nói những lời này không thấy rất quá tự mãn sao.. . .

 

Khinh bỉ, “Ta có thúi lắm đâu.” Nhìn ngươi như vậy, ngươi không làm thái giám thật là xin lỗi Triệu Cao.

 

“Triệu Cao, im miệng.”

 

Cười sặc sụa. . . Nha, thật sự kêu Triệu Cao? Kia có phải  Doanh Chính không?

 

“Ha ha —— cười chết ta, ngươi suy yếu như vậy mà gọi là Triệu Cao? Đừng làm trò cười cho mọi người được không?” Nhìn ngươi như vậy, ngươi làm nam nhân quá thất bại .

 

Triệu Cao không phục nói “Thiếu gia vũ nhục nô tài.”

 

Nhịn cười, “Mới có như vậy mà là ta vũ nhục ngươi? Thật sự rất xin lỗi.”

 

“Cô nương, ngươi đụng vào người phải nói ‘Thực xin lỗi’ nha.”

 

Cái gì, ngươi là ai nha? Tỷ không nói, ngươi dám làm gì?

 

Âm hiểm cười, “Ngươi xem tỷ tỷ ngươi là ta sẽ nói những lời này không?”

 

Long Tử Quyên đi tới “Khuynh Thành, ngươi đang ở đây cười cái gì?”

 

“Xem bộ dáng bị coi thường của ta sao? Hắc hắc.”

 

Long Tử Quyên nhìn bọn hắn, chảy nước miếng. . . Mỹ nam tử! ! !

 

Đạp Long Tử Quyên một cước “Ngươi làm sao vậy? Ngươi không thích anh của ta sao?” Ta tố cáo ngươi đừng luyến tiếc.

 

“Xem mỹ nam không có tội.”

 

[Không biết hắn bộ dạng tốt như thế nào mà xem nha?]

 

Mỹ nam cười một chút “Cô nương, ngươi nên nói xin lỗi .”

 

Xoay người “Hừ! Tiện nhân câu dẫn chị dâu tương lai của ta.”

 

Triệu Cao kinh hô “Ngươi nói cái gì?”

 

“Ta đang nói đầu heo, ngươi kinh hô cái gì?” Ta không có cưỡng hiếp ngươi.

 

Mỹ nam kính cẩn hỏi “Xin hỏi danh tính cô nương?”

 

Nụ cười – dâm đãng, “Hắc hắc. . . Ngươi xin ta đi! Ngươi xin ta ta sẽ nói.” ( Yêu Yêu: đủ dâm đãng! Khuynh thành: ha ha ha ha ha ha —— bản năng. Yêu Yêu: không nói gì. )

 

Mỹ nam trên mặt hắc tuyến, nữ nhân này thoạt nhìn xinh đẹp, tâm tính thật độc ác!

 

“Nàng kêu Lăng Khuynh Thành. Dễ nhìn, ngươi tên gì? Ta gọi là Tư Mã Mộng Khê.” Long Tử Quyên chảy miệng nói nói.

 

“Ta gọi là Minh.”

 

“Minh?” Long Tử Quyên bị vây trong vô hạn  ảo tưởng.

 

Cái gì, “Nực cười, ngươi không phải Diêm vương, dám kêu Minh? Khó nghe muốn chết. Phi phi phi!”

 

Triệu Cao có nói “Ngươi. . .”

 

“Cút qua một bên, bộ dạng thật giống thái giám. Cút đi cho mát.”

 

Minh cười nói “Ngươi cũng nhẫn nhục kỳ danh. Khuynh Thành. . .”

 

“Không cần nhìn ta như vậy, ngươi tuyệt đối không soái, vẫn là anh của ta Khuynh Quốc đẹp hơn! Ngươi bị loại !”

 

Mặt Minh đen lên, hắn còn chưa từng nghe qua người đàn bà nào nói hắn như vậy, nữ nhân này thật không biết điều.

 

“Mộng Khê tỷ, ngươi không phải nói muốn đi sao? Còn ngây ngốc gì nữa?”

 

Không biết hắn bộ dạng tốt như thế nào mà xem nha? Người trúng ý hắn nhất định là không có mắt, nếu không chính là thiếu não, ngu ngốc.

 

Đăng tải tại Xuyên qua thành tuyệt sắc hoàng hậu, hoàng thượng cười với tỷ một cái | Bạn nghĩ gì về bài viết này?